|
Trời vẫn cứ mưa, mưa hoài! Mưa làm cho đất như nẫu ra, mưa dai dẳng kéo dài...
Mưa gợi cho con nhìn vào thực tại trong kiếp nhân sinh. Mưa đời đã làm xói mòn biết bao mảnh đời nghiệt ngã! Mưa buồn của người xa xứ, sau cái xa xứ là biết bao bất hạnh của kiếp người tìm kế sinh nhai. Mưa buồn của tình người đổi trắng thay đen. Mưa sỉ nhục, mưa hiểu lầm, mưa vu khống, mưa dối trá, mưa tham lam, mưa ích kỷ…
Sự thật thì, trời có tuôn mưa xuống, đất có nẫu ra thì vẫn có lúc ngừng, và ánh nắng lại bừng lên cho nhân gian ấm lại! Nhưng cái mưa đời trong kiếp con người bao giờ mới được bước vào công lý và hoà bình, vào trong tự do và sự thật? Nếu như mưa đời trong cõi nhân sinh không có chân lý tin mừng Lời Chúa, không có tình yêu Agape sống là cho thì mãi mãi vẫn còn bất công, mưa đời vẫn làm khổ đau, cơ cực cho bao mảnh đời nghèo khổ!...
Mưa đời trong kiếp nhân sinh… Nếu ai đó trong chúng ta có trong mình đức ái Kitô giáo, tránh sao khỏi nỗi đau nao lòng: vì những bất công, tàn nhẫn của con người đối với con người, vì cái ranh giới giữa đời và đạo, vì cái đối nghịch giữa thánh thiêng và ô trọc…
Thât sự, cái ô trọc, sự dữ, sự ác có bao giờ mà tiếp nhận được tình yêu? Làm sao mà cảm nhận được lòng từ bi nhân hậu xót thương nơi Thiên Chúa là Cha?
Để xoá đi cái mưa đời nghiệt ngã, Đức Giêsu Kitô con Thiên Chúa đã xuống thế làm người…
Thiên Chúa thật cũng là con người thật hoà quyện trong nhau, để đi vào thế trần, để mà hiểu, mà thấy cái thấp hèn, yếu đuối, mỏng manh của con người để rồi tha thứ, để rồi xin Cha tha cho họ vì họ không biết việc họ làm…
Con tự hỏi lòng con? Sao Chúa Giêsu đau khổ bước đi trên con đường thập giá là Thiên Chúa thật, con Thiên Chúa; lại làm người để đi vào cung lòng người nữ, để sinh ra trong một đêm mưa gió, ở một nơi hèn hạ hang bò lừa. Rồi lớn lên như bao trẻ đói nghèo của người dân lao động. Để bước đi trong một đời sống bị sỉ nhục, bị tẩy chay, bị xét đoán, bị chỉ trích, rồi bị giết chết bởi những người mà chính Thiên Chúa Cha tuyển chọn, đã mặc khải trước tiên trong nhân loại loài người. Vâng, bởi chính Ngài là Thiên Chúa tình yêu, đức ái từ muôn thủa, trong ngài không có hận thù, không có căm ghét, không có đố kỵ. Nơi Ngài chỉ có tha thứ, chỉ có yêu, yêu cho đến tận cùng, yêu cả cái tội lỗi muôn thủa của con người. Nhờ Người, trong Người mà tình yêu Thiên Chúa ở trong con người Kitô hữu, dù ta có bị mưa đời xói mòn, dù có thế nào đi chăng nữa ta vẫn không đơn độc kiệt ngã. Chúa ở trong ta, Chúa mời gọi ta: “Hãy tha thứ cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Và “Hãy tha đến bảy mươi lần bảy, tha mãi mãi”! Thiên Chúa cũng xót thương họ nhưng họ chẳng muốn nhận ra điều đó. Cái đức ái của người Kitô hữu, của những người được Thiên Chúa ban ơn là như vậy đó. Chúa là Emanuel luôn hiện hữu, hằng hữu, và Thánh Ý nhiệm mầu của Người, con người dò sao thấu? Những khuấy động hôm nay trong một xã hội bất công, trong những cái bất toàn Chúa vẫn thấy đó, Chúa vẫn hiện hữu và chính Ngài đang nói với chúng ta rằng chưa đến thời đến buổi, mà hãy chạy đua trong cuộc đua về nước Đức Kitô bằng sự kiên tâm, kiên định, trung tín, bằng tất cả tình yêu mà Ngài ban cho ta. Chúa mời gọi sống tha thứ, sống làm việc trong đức tin, đức cậy, đức mến bằng cái khôn ngoan của con rắn, bằng cái hiền lành của con chim bồ câu…
Hôm nay đây, trong cái thực tại nhưng với niềm tin vào Thiên Chúa tình yêu, ta tin rằng Chúa đang liên kết chúng ta lại như chính Ngài đã liên kết, triền nở cộng đồng dân Chúa qua mấy ngàn năm bị bách hại. Từ một nhóm 12 nay đã lan rộng ra toàn thế giới. Như Việt Nam ta hơn 300 năm đã có biết bao Hồng Y, Linh Mục, Giám mục tăng lên vững mạnh. Dù chính quyền, xã hội khó chấp nhận ta nhưng khải huyền sẽ đến trong sự hiện diện của niềm tin. Dù có thế nào đi chăng nữa ta cũng sẽ cố gắng sống như chính Đức Giêsu Kitô đã sống. Dù hôm nay, Các cha, các linh mục có bị chính quyền trị vì khó dễ thì ta vẫn tin đó là thánh ý nhiệm mầu để giúp cho các linh mục và giáo dân Việt Nam thêm can đảm, dũng cảm để tuyên xưng đức tin giữa đời. Hôm nay đây, Giáo Hội luôn mời gọi đối thoại liên tôn. Trong Thánh Ý Chúa, ta mong muốn hiệp nhất nên một để đi đến một nhân loại yêu thương, hoà bình, công lý, bước đi trong sự thật. Nhưng nếu dòng đời họ cố tình không muốn hoà bình, không muốn xem bốn phương trời là anh em… Phải chăng họ muốn ta đi ngược lại với lịch sử của dân tộc là dựng và giữ? Không muốn sự thật, không thực thi công lý và tình yêu, điều tất yếu là hậu họa họ tự chuốc lấy, Chúa sẽ phẫn nộ cùng họ “Chúng sẽ không được vào chốn yên nghỉ của ta”.
Còn chúng ta, chúng ta có Chúa, ta cố gắng sống trong cuộc đời công chính để xây dựng hoà bình bằng tình yêu của Thiên Chúa là tình yêu Agape, thanh khiết bằng tất cả tấm lòng khoan dung, từ bi nhân hậu, mềm dẻo nhưng phân định rạch ròi đúng, sai, xấu, tốt. Không tranh chấp, xô xát, đố kỵ, ghen tuông…
Tình yêu của Thiên Chúa mời gọi con dù trăn trở khổ đau nhưng hãy lấy sự tha thứ làm đầu. Con nguyện xin Chúa giúp con cố gắng sống, sử xự mọi việc xuất phát từ tình yêu của Chúa, từ sự hiền hậu và đức khôn ngoan thật, để trong Chúa chúng con cũng cầu nguyện cho họ, xin Chúa giúp họ nhận ra rằng họ cũng được Thiên Chúa xót thương.
--Tác giả Sông La
|