|
THĂNG THIÊN
Chuyện kể rằng, khi Chúa Giêsu Kitô về Trời, các thiên thần ra mừng đón Ngài. Họ thắc mắc không hiểu vì sao Chúa về Trời sớm quá. Làm sao Ngài hoàn thành được sứ mạng Chúa Cha giao phó khi chỉ rao giảng mới được ba năm.
Một thiên thần suýt xoa: “Bây giờ Chúa không còn ở trần gian nữa, không biết Nước Trời làm sao hiện diện được?”
Chúa đáp: “Ta không lo, ta đã dặn dò các môn đệ của ta tiếp tục công việc của Nước Trời.”
Các thiên thần kinh ngạc: “Chúa giao sứ mạng ấy lại cho ai? Những môn đệ chết nhát đó à? Chúa thật sự nghĩ rằng họ có thể làm được sao?”
Chúa trả lời: “Ta tin nơi họ.”
Các thiên thần nhao nhao phản đối: “Cho dù như thế, lạy Chúa, sau khi những người này chết đi thì sao? Người ta sẽ quên hết những điều Chúa dạy họ?”
Chúa mỉm cười: “Ta tin rằng sẽ có những người khác tiếp nối công việc của họ.”
Các thiên thần trố mắt không tin: “Chúa à, Chúa không có kế hoạch nào khác sao? Hay là để chúng con đi làm việc này chắc ăn hơn.”
Chúa lắc đầu: “ không! Ta chỉ có một kế hoạch duy nhất. Họ sẽ làm được điều đó, vì Thần Khí của Ta sẽ ở với họ”
***
Bạn thân mến,
Cùng với toàn thể Hội Thánh mừng lễ Chúa Thăng Thiên, chúng ta hướng lòng về Đấng đã về Trời để dọn chỗ cho chúng ta trong ngôi nhà có nhiều phòng của Cha Ngài.
Thăng Thiên là ngày đại lễ của niềm hy vọng. Sự kiện Chúa Kitô về Trời không phải là cuộc chia ly giã biệt, nhưng chính “Ngài đã đi trước mở đường dẫn chúng ta vào Nước Trời, khiến chúng ta là những chi thể của Ngài nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Ngài hưởng phúc vinh quang.” (Lời nguyện lễ Thăng Thiên). Xác tín vào điều này, vui mừng vì điều này, chúng ta có thể sống sung mãn trước những thách đố và nghịch cảnh của cuộc sống.
Mừng Chúa về Trời chúng ta hướng lòng về những gì là vĩnh cửu, là hạnh phúc viên mãn. Truyền thống tâm linh người Việt có câu “sinh ký tử quy”, sống là gửi, thác là về – một nhân sinh quan sống rất thực tế. Danh lợi mà chi, bon chen mà chi, để rồi đánh mất chính mình trong những vòng xoáy của cuộc đời.
Mừng Chúa về Trời chúng ta không chỉ ngồi chiêm ngắm tương lai, nhưng còn phải làm những việc cần làm trong hiện tại. Năm xưa các thiên thần đã nhắc khéo các môn đệ của Chúa Giêsu: “Hỡi những người Ga-li-lê, sao còn đứng nhìn Trời?” (CV 1:11)
Lời này nhắn nhủ chúng ta phải quay về với bổn phận. Tin vào hạnh phúc vĩnh cửu mai hậu không có nghĩa là buông xuôi những trách nhiệm và công việc hiện tại. Hướng về Trời cao để nhận ra cùng đích của cuộc sống. Nhìn thẳng vào cuộc đời để xả thân xây dựng hiện tại và tương lai.
Cuộc đời của Chúa Giêsu là rao giảng về Nước Trời, là làm chứng cho tin mừng cứu độ. Chúa về Trời, nhưng công việc của Ngài chưa chấm dứt. Ngài khai mở cho các môn đệ và hàng hàng lớp lớp những thế hệ mai sau một viễn tượng mới, trong đó con người được mời cộng tác với Thiên Chúa để tiếp tục thăng hoa thế giới này: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân thành môn đệ.” (Mt 28:19). Và Ngài trao ban sứ mạng đó cho chúng ta, để tình yêu của Thiên Chúa được lan toả trên khắp địa cầu, và để con người tìm được niềm hy vọng nơi hạnh phúc vĩnh cửu.
Chúa lên Trời, nhưng Ngài không bỏ chúng ta một mình, “Thầy sẽ ở lại với các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20).
Mục tiêu đích thật của đời người không nằm ở trong cõi đời tạm này. Cuộc sống nhân sinh dù vui buồn sướng khổ, dù sao cũng chỉ là thời gian thanh luyện. Cuộc sống này với tất cả những hỉ nộ ái ố của nó không phải là nơi để bám víu, hoặc là nơi để lao mình vào những ân oán bon chen.
Hiểu được lẽ vô thường tạm bợ của cuộc đời, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, tâm hồn an lạc hơn. Ngày hôm nay, tôi chỉ cần tập dừng lại một chút, hồi tâm ý thức được sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống mình, thì tôi chẳng cần phải đi đâu để tìm kiếm hạnh phúc an lạc. Tin rằng Chúa Kitô đang hiện diện với tôi, mỗi một ngày tôi sống trong sự lạc quan và hy vọng.
Hôm nay, mừng Chúa về Trời, chúng ta lại một lần nữa xác tín vào đời sống vĩnh cửu.
Chúng ta xác tín vào quê hương thật của chúng ta, là nơi chúng ta đến từ Thiên Chúa, và sẽ trở về cùng với Ngài. Đồng thời chúng ta cũng xác tín vào ơn gọi của người Kitô là tiếp tục sứ mạng rao giảng và làm chứng của Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta tin rằng chúng ta làm được những điều này, vì Chúa đang hiện diện với chúng ta.
***
Lạy Chúa xin cho chúng con biết tiếp tục sứ mạng của Chúa mà đi rao giảng và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Chúa bằng chính đời sống chứng nhân của mình ở trong gia đình, hãng xưởng, giáo xứ và trong các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày…… Amen!
--Bảo Lộc
CON ĐƯỜNG VỀ TRỜI
Thủ lãnh của một bộ lạc nọ nằm hấp hối trên giường. Ông cho gọi ba người có thể thay thế ông đến và nói:
- Ta phải chọn một người kế tục. Các ngươi hãy leo lên đỉnh núi linh thiêng của chúng ta, và mang về cho bộ tộc một món quà quí giá nhất.
Người thứ nhất trở về đem theo một thỏi vàng lớn. Người thứ hai mang về viên ngọc vô giá. Còn người thứ ba trở về với hai bàn tay trắng. Hết sức ngạc nhiên, vị tù trưởng mới hỏi:
- Món quà quí giá của ngươi đâu?
Người này điềm tĩnh trả lời:
- Khi tôi lên tới đỉnh núi, tôi thấy ở phía bên kia là một vùng đất phì nhiêu màu mỡ, tại đó dân làng của bộ tộc ta có thể hưởng một cuộc sống sung túc tốt đẹp.
Người tù trưởng nói:
- Ngươi sẽ nối nghiệp ta. Ngươi đã mang về món quà quí giá nhất: Một viễn tượng tương lai tốt đẹp.
***
Đó cũng là viễn tượng Đức Giêsu mời gọi chúng ta đem lại cho thế giới qua bài Tin Mừng của thánh Mátcô: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật” (16:15).
Chúa Giêsu về trời là về với Chúa Cha - Cuộc đời chúng ta là một cuộc hành trình, mà đích đến nằm ở phía bên kia. Trời là đích xa xôi nhưng chi phối những bước chân gần gũi. Những bước chân đi đến với anh em, những bước chân đi vào lòng thế giới, những bước chân đi loan báo Tin Mừng.
- Tin Mừng chính là Thiên Chúa yêu thương con người.
- Tin Mừng chính là ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ.
- Tin Mừng chính là có Chúa cùng hoạt động với những dấu lạ kèm theo.
Vậy người tín hữu Kitô không chỉ ngước mắt nhìn trời, nhưng hăng say đi loan báo Tin Mừng, vì trái đất còn mênh mông những đồng lúa chín vàng.
Chúa về trời, nên Người đã mượn miệng lưỡi chúng ta để rao giảng, mượn đôi tay chúng ta để thi ân, mượn đôi chân chúng ta để đi đến với người cùng khổ.
Chúa về trời, nhưng Người vẫn hiện diện và hoạt động trong cuộc sống chứng nhân của mỗi người tín hữu.
Chúa về trời, nhưng Người vẫn thực hiện những dấu lạ trong cuộc đời những con người biết sống tận tình cho tha nhân.
Chúa về trời, nhưng Người vẫn canh cánh bên lòng một ước mơ: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu thì những người Cha ban cho con cũng sẽ ở đấy với con” (Gioan 17:24).
Đã là ước mơ thì lúc nào cũng nghĩ tới điều mình mơ ước. Nếu Chúa đã ước mơ ở cùng chúng ta trên trời thì bao lâu chúng ta chưa về trời với Chúa, là bấy lâu trong lòng Chúa còn hình bóng chúng ta.
Đã là ước mơ bao giờ cũng mong đạt được điều mình mơ ước. Nếu Chúa đã mong chúng ta có mặt nơi Chúa ngự, thì không lẽ gì chúng ta sẽ không hiện diện ở đó.
***
Lạy Chúa, con đường lên trời là con đường hẹp, con đường về trời là con đường yêu thương. Xin cho tất cả mọi nẻo đường chúng con đi, đều dẫn chúng con về quê trời. Ước gì qua cuộc sống chúng con, người ta nhận ra Nước Trời đang tỏ hiện. Amen!
--Ngọc Nga sưu tầm
|