|
Vào một buổi chiều thu, trời mưa tầm tã gió lạnh, một cụ già bước mau trên hè phố trở về nhà. Chân cụ dẫm trên những lá vàng rụng đầy đường như tấm thảm, làm cụ nhớ lại những mùa hè nắng ấm đang tới và đã qua đi. Nay cụ lại phải chờ đợi những ngày dài đêm lạnh của mùa thu và mùa đông để đón mùa xuân sang và nắng hè trở lại.
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, chợt nhìn xuống chân, mắt cụ nhìn thấy một tờ giấy trắng nhỏ xen với những chiếc lá vàng. Cụ dừng chân lại trước mảnh giấy, một tay vịn gậy chống chậm rãi cúi xuống và với bàn tay kia run run nhặt mảnh giấy lên. Trời mờ mờ tối, mắt lờ mờ nhưng cụ cũng cố mở ra xem. Trên mảnh giấy có những hàng chữ bằng viết chì với nét chữ ngoằn nghèo của một trẻ con. Cụ đọc thấy như sau:
“Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần tình thương. Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con đang cần đến. Con không biết nói gì với ai cả, ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần được thương.”
Tâm hồn cụ xúc động, và một giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống trên hai gò má nhăn da của cụ.
Đọc xong mấy hàng chữ, cụ già lấy tay gạt nước mắt rồi đưa mắt nhìn chung quanh xem có em bé nào không. Cụ nhận ra mình đang đứng trước một viện mồ côi. Ngước mắt nhìn lên, cụ thấy những cửa sổ đều đã bật đèn sáng từ lúc nào rồi, trên một cửa sổ ở tầng lầu một, hiện rõ gương mặt của một em bé gái đang nhìn ra cửa sổ, mũi em khép chặt vào mặt kiếng trong sáng. Cụ già vui mừng biết mình đã tìm ra được một người bạn tí hon, cụ đưa tay vẫy làm hiệu và em bé đáp lại bằng một nụ cười thật tươi.
Từ ngày đó, mưa thu và giá đông lạnh không còn làm cụ thấy cô đơn nữa, ngày giờ của cụ cũng không còn là những chuỗi ngày dài lê thê nữa. Cụ đẽo gọt gỗ cây làm những món đồ chơi cho em bé, và bù lại em bé vẽ trên giấy những hình màu dễ thương tặng cụ. Qua hàng rào của viện mồ côi, cụ già và em bé trao tặng cho nhau những món quà chính tay họ làm.
Nhưng rồi vào một ngày mùa đông giá lạnh, em bé chạy tới hàng rào để khoe với cụ già bức tranh em vừa mới vẽ xong. Thế nhưng, cụ già không tới đó, em bắt đầu hỏi: Cụ sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa sao? Tiết đông giá lạnh, em bé lên phòng với cây bút chì màu, em lại viết lên mảnh giấy: “Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần tình thương. Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con đang cần đến. Con không biết nói gì với ai cả, ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần được thương.”
***
Quý vị và các bạn thản mến
Cô đơn là căn bệnh của thời đại, đó là căn bệnh hay lây và đang lan rộng khắp nơi trong xã hội, trong mọi quốc gia. Biết bao nhiêu người, nhất là những người già cả và các bệnh nhân. Con người không được tạo dưng để sống lẻ loi một mình như một hòn đảo nhưng để sống, để chia sẻ và để trao tặng tình thương cho nhau. Có nhiều cách chia sẻ và cho đi, người ta không chỉ cho đi tiền bạc hoặc chỉ chia sẻ quà tặng vật chất mà thôi, nhưng trước nhất là cho đi chính mình, là trao tặng cái gì quí giá nhất mình có là chia sẻ tình thương mà không tiền bạc nào có thể đổi mua được, bởi vì con người được tạo dựng để yêu thương và để được thương yêu.
Tất cả mọi người trên đời này đều cần đến tình thương, bất luận già hay trẻ, giàu sang hay nghèo hèn. Tình thương làm cho sự nghèo nàn trở nên phong phú, sự thấp bé trở nên cao đẹp. Thiếu vắng tình thương, tất cả mọi sự sang giàu hay phú quí cũng chỉ là sự trống rỗng, cô đơn, chán chường không gì có thể bù đắp đầy lại được.
***
Lạy Chúa là Thiên Chúa của tình thương, của sự hiệp thông. Con cám ơn Chúa vì sự hiện diện của những người bạn tốt trong đời con, họ là những món quà Chúa ban tặng để làm cho cuộc sống con trở nên phong phú, để thúc đẩy con tiến tới, để thắng vượt tính ích kỷ, để phá đổ những hàng rào đóng kín và để con đến với người khác, chia sẻ tình thương với tha nhân, tình thương mà Chúa đã đặt để và đã nhóm lên trong con từ ngày con được tạo dựng. Amen!
HÂM MỘ HAY ĐI THEO GIÊSU
Hai anh em Clarence và Robert đã dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa Giêsu trong tuổi xuân xanh. Clarence lớn lên và trở thành một người hoạt động cho quyền công dân. Hoạt động cho những quyền lợi này rất khó khăn vào những năm 1960. Kỳ thị chủng tộc rất cao. Dân chúng tổ chức những cuộc biểu tình. Cảnh sát dùng chó và những vòi lửa để giải tán họ.
Ngày kia Clarence xin Robert giúp mình trong vấn đề luật pháp về quyền công dân. Robert từ chối, nói rằng có thể làm tổn hại đến tương lai chính trị của anh ta. Khi Clarence hỏi Robert về lời cam kết của anh với Chúa Giêsu, Robert nói:
- Tôi theo Chúa Giêsu, nhưng tôi sẽ không chiu đóng đinh như Chúa Giêsu.
Clarence đáp lại:
- Robert, anh không phải là người theo Chúa Giêsu, anh chỉ là một người hâm mộ mà thôi.
"Ðức Giêsu nói: "Hạt giống rơi vào trên đá sỏi là những kẻ khi nghe lời Chúa thì vui vẻ đón nhận. Nhưng khi gặp thử thách họ bỏ cuộc" (Lc8,13)
Với cách nào tôi có thể là một người hâm mộ Chúa Giêsu hơn là một kẻ đi theo Người?
***
Lạy Chúa Giêsu Kitô bị đóng đanh, những kẻ hâm mộ Ngài vì bao phép lạ thì nhiều, còn người đi theo Ngài lên núi sọ để cùng bị đóng đinh với Ngài thì ít. Con hoang mang không biết con đang ở đâu, là ai, trong những kẻ hậm mộ Ngài hay đi theo Ngài? Xin cho con xác tín với chính mình rằng con không phải chỉ là kẻ đứng bên lề cuộc đời mà nhìn Ngài bằng cặp mắt ngưỡng mộ và thán phục không thôi. Con muốn là người vác thập giá lẽo đẽo đi theo Ngài lên núi sọ mọi ngày trong suốt cuộc đời con. Amen.
--Ngọc Nga sưu tầm
|